CategoryThink

Lãnh đạo cần có Quyền hạn hay Trách nhiệm

Một vấn đề thường gặp trong hành trình trở thành một người lãnh đạo là làm sao để có thể lãnh đạo nếu như không có quyền hạn và trách nhiệm làm điều đó? Liệu chúng ta có thể lãnh đạo không nếu chúng ta không phải là người đứng đầu của tổ chức?

Để trả lời được những câu hỏi trên, trước tiên chúng ta cần phân biệt giữa Quyền hạn và Trách nhiệm.

Trong một tổ chức, quyền hạn là quyền của một cá nhân được xác định theo phạm vi chức vụ, vị trí công tác, theo quy định bổ nhiệm của tổ chức.

Trong cuộc sống, quyền hạn đơn giản là thứ giúp chúng ta yêu cầu người khác làm theo những gì chúng ta muốn, ví dụ: một khẩu súng, một chiếc huy hiệu, một chiếc thẻ, một con dấu, …

Tuy nhiên, tôi cho rằng quyền hạn chỉ có tác dụng trong các lĩnh vực đặc thù như: Quân sự, An ninh, Quốc phòng. Với phần lớn các lĩnh vực còn lại thì quyền hạn không đưa chúng ta đi xa, vì nó không chắc giúp chúng ta có được sự đồng lòng, tình nguyện tham gia của người khác.

Trách nhiệm thì lại khác, thay vì được “trao” thì trách nhiệm cần được “nhận”. Nó xuất phát từ sâu thẳm bên trong mỗi chúng ta về khao khát được làm điều gì đó, được cống hiến và dấn thân.

Khi bạn nói rằng “Đây là trách nhiệm của tôi” thì tất cả mọi người sẽ tập trung vào bạn để được thấy điều gì xảy ra tiếp theo. Và như vậy, dù vị trí của bạn ở đâu thì bạn vẫn có cơ hội đứng lên đầu để trở thành một người lãnh đạo.

Bởi vì như vậy, nếu bạn đang làm việc trong một nhóm, dù bạn ở vị trí nào, hãy luôn nhận lãnh trách nhiệm nếu cảm thấy mình có khả năng, vì đó chính là cơ hội tuyệt vời trong hành trình trở thành một lãnh đạo.

Chiến lược “làm giàu bền vững”

Bạn muốn trở nên giàu có? Chắc chắn bạn có thể làm được. Tuy nhiên vấn đề nằm ở “tốc độ”.

Một người thầy của tôi từng nói: “Bạn kiếm tiền chậm không có nghĩa là người khác cũng kiếm tiền chậm giống như bạn”.

Để đi từ thực tại cho đến điều mình mong muốn với tốc độ nhanh nhất thì chúng ta cần có một chiến lược đúng đắn.

Giống như bạn, tôi cũng muốn trở nên giàu có, hôm nay tôi sẽ chia sẻ với bạn chiến lược làm giàu bền vững của tôi trong vòng 3 năm tới.

À, trước khi đi vào chiến lược, để tôi giải thích một chút tại sao tôi lại dùng cụm từ “làm giàu bền vững“.

Nếu tôi hỏi bạn, theo bạn thì chúng ta có bao nhiêu cách để trở nên giàu có? Chắc chắn bạn sẽ dễ dàng kể ra ít nhất vài ba cách làm giàu, thậm chí hàng chục cách làm giàu khác nhau.

Chúng ta có thể thấy, có rất rất nhiều cách để làm giàu. Tuy nhiên, không phải cách làm giàu nào cũng có thể giúp chúng ta có một cuộc sống cân bằng, viên mãn.

Tôi lấy ví dụ như bạn may mắn trúng xổ số, bạn trở nên giàu có chỉ sau một đêm. Nhưng sự giàu có của bạn chưa chắc đã được gọi là “bền vững” vì nó có thể mất đi nếu như bạn không biết cách duy trì nó và khiến tiền lại tiếp tục đẻ ra tiền.

Làm giàu bền vững“, tôi đang muốn nói đến một cách làm giàu mà bạn vẫn cân bằng được mọi khía cạnh, có một cuộc sống viên mãn, giàu có đúng nghĩa. Đặc biệt quan trọng, sự giàu có của bạn có khả năng tự duy trì, sinh sôi và tồn tại một cách vững chắc.

Giờ thì hãy cùng tôi đi vào khung chiến lược:

Hiểu xu hướng thời đại

Chưa bao giờ lịch sử loài người lại chứng kiến một cuộc cách mạng công nghệ với tốc độ khủng khiếp như thời điểm này.

Một người từ năm 150.000 TCN sẽ ngất vì sốc nếu được đưa đến năm 10.000 TCN (140.000 năm)

Một người từ năm 10.000 TCN sẽ ngất vì sốc nếu được đưa đến năm 1800 SCN (11.800 năm)

Một người từ năm 1800 sẽ ngất vì sốc nếu được đưa đến năm 2015 (215 năm)

Và một người từ 2015 sẽ ngất vì sốc nếu được đưa đến 2030 (15 năm)

Bạn có thể thấy, tốc độ phát triển của loài người ngày càng nhanh, theo “cấp số nhân“.

Theo nhiều nhà khoa học dự đoán, đến 2022, 50% dân số sẽ mất việc vì sự thay thế của AI và những công nghệ khác.

Chúng ta đang chứng kiến sự thay đổi mạnh mẽ nhất trong lịch sử loài người với những sự tiến bộ vược bậc, vì vậy, hãy hiểu xu thế để không chỉ thích nghi mà còn đón đầu xu thế, như vậy mới có thể tồn tại, phát triểnthành công.

Tập trung phát triển sự nghiệp

Dù bạn có sinh ra trong một gia đình giàu có sẵn, hay bạn đang có những mối đầu tư sinh lời rất tốt rồi, tôi vẫn khuyên bạn nên phát triển sự nghiệp của mình.

Phát triển sự nghiệp giúp bạn có được những kinh nghiệm mà người khác không thể có được.

Ngoài ra nếu bạn chưa có nhiều vốn để đầu tư thì phát triển sự nghiệp là cách tốt nhất để bạn tích luỹ vốn. Hãy nhớ, cùng một thương vụ đầu tư, người nhiều vốn với người ít vốn sẽ có lợi ích hoàn toàn khác nhau, vì vậy hãy không ngừng tích luỹ vốn liếng cho mình.

Có 2 xu hướng chính trong phát triển sự nghiệp để giúp bạn đối mặt với 4.0 đó là:

  • Trở thành chuyên gia trong các lĩnh vực hàng đầu
  • Phát triển những kỹ năng làm việc giữa người – người

Học cách chi tiêu thông minh

Chi tiêu thông minh cũng có thể coi là một dạng đầu tư.

Chi tiêu thông minh khác với việc tằn tiện, tiết kiệm, eo hẹp chi tiêu. Và cũng hoàn toàn khác với việc tiêu xài phung phí.

Trước đây khi đi thuê nhà, tôi sẵn sàng chi thêm 45% tiền nhà một tháng để tìm một chỗ tiện lợi, ở gần công ty nơi tôi làm việc. Lí do là để tiết kiệm thời gian đi lại.

Nếu có một người có thể bán cho bạn thêm 2 giờ đồng hồ mỗi ngày với giá vài triệu đồng/tháng, bạn sẽ mua chứ?

Đó chính là “dùng tiền mua thời gian” – 1 cách chi tiêu thông minh, và chắc chắn 2 giờ đồng hồ mỗi ngày, bạn sẽ tạo ra nhiều hơn giá trị của vài triệu đồng bạn đầu tư.

Đầu tư khôn ngoan

Và cuối cùng, khi bạn đã có sự nghiệp, đã có một số vốn nhất định, hãy bắt đầu tìm kiếm những cơ hội đầu tư.

Đặc biệt, nếu bạn chịu khó tìm hiểu bạn sẽ thấy, người giàu rất thích đầu tư vào những cơ hội có “rủi ro bất đối xứng“.

Rủi ro bất đối xứng là sao? Nó có nghĩa là một cơ hội đầu tư mà nếu bạn “sai” thì bạn không mất gì nhiều, cùng lắm bạn mất vài năm tiền vốn, bạn có thể kiếm lại được, nhưng nếu bạn “đúng” thì nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn hoàn toàn. Tài sản của bạn có thể x100, thậm chí x1000 lần.

Cái khó là những cơ hội có “rủi ro bất đối xứng” thường rất lâu mới có một lần hoặc phải thực sự rất tinh tế mới có thể nhìn ra 🙂

Ngoài ra, bạn cũng có thể lựa chọn những lớp tài sản có rủi ro thấp hơn để đầu tư như: Gửi ngân hàng, Chứng khoán, Trái phiếu…


Để có được sự giàu có bền vững, bạn và tôi cần làm tốt cả 4 việc trên cùng một lúc, bên cạnh đó đừng quên dành thời gian cho bản thân, gia đình và cân bằng những khía cạnh khác trong cuộc sống.

Hãy dám tung đôi cánh để biết bầu trời là giới hạn

Trước đây tôi luôn nghĩ rằng bầu trời là bao la, còn khả năng của con người thì là giới hạn.

Được sinh ra và lớn lên ở thời đại này, đứng và nhìn ngược theo dòng lịch sử, tôi không khỏi thán phục khả năng của ông cha, tổ tiên con người đã vượt qua biết bao khó khăn, sóng gió để có được nền văn minh như hiện tại. Cách đây 100 năm thôi, không ai có thể nghĩ rằng 100 năm sau mọi thứ lại thay đổi bằng cả hàng nghìn năm trước cộng lại.

100 năm tới sẽ ra sao? Tôi cũng không thể dự đoán được, nhưng tôi tin chắc một điều, con người sẽ còn làm được nhiều hơn bây giờ gấp rất rất nhiều lần. Bầu trời vẫn vậy, còn con người thì vẫn đang phá vỡ những giới hạn mỗi ngày, và sẽ đến lúc con người chúng ta sẽ vượt qua giới hạn của bầu trời.

Đó là góc nhìn vĩ mô, khả năng của con người là vô hạn, vậy còn khả năng của bản thân mỗi chúng ta thì sao?

Với tôi, câu trả lời phụ thuộc vào niềm tin của chúng ta.

Xã hội vận hành theo quỹ đạo, và phần lớn chúng ta mặc định vận động một cách tự nhiên theo quỹ đạo đó. Một quỹ đạo thường thấy:

Lớn lên -> Đi học -> Lấy bằng -> Tìm công việc “ổn định” -> Vật lộn với cuộc sống -> Lập gia đình -> Sinh con đẻ cái -> Tiếp tục vật lộn với cuộc sống -> Về hưu -> Sống với lương hưu -> Chết.

Nếu chúng ta sống khác với quỹ đạo này, người đời sẽ dán nhãn: “ảo tưởng”, “lập dị”, “khác người”, … Thực tế chỉ có 10% dám làm khác đi, họ nỗ lực theo một cách không giống với 90% còn lại, và kết quả họ có một cuộc sống thành công, giàu có và hạnh phúc hơn (khi còn đủ trẻ và đủ khoẻ để tận hưởng những điều đó).

Phải thành thật rằng, thời điểm hiện tại, tôi cũng chưa vượt ra khỏi quỹ đạo này. Nhưng với tôi, điều khác biệt đó là:

  • Tôi tập trungquyết tâm vượt ra khỏi quỹ đạo này
  • Tôi nỗ lực rèn luyệnhành động theo cách khác biệt để vượt ra khỏi quỹ đạo này
  • Tôi tìm kiếm những người đồng đội cùng tôi vượt ra khỏi quỹ đạo này

Bạn đã bao giờ dám từ bỏ công việc hàng vạn người khác mong ước để thực hiện ước mơ của mình? Tôi dám!

Bạn đã bao giờ dám mạnh mẽ bước ra khỏi sai lầm trong hôn nhân để tìm kiếm cho mình một nửa đích thực? Tôi dám!

Bạn đã bao giờ dám làm việc với mức giá trị nhận được thấp hơn công sức bạn bỏ ra để rồi từ đó “không ai dám phớt lờ bạn”? Tôi dám!

Bạn đã bao giờ dám tạm gạt bỏ hết những thú vui của mình để đầu tư tạo ra giá trị cho tương lai? Tôi dám!

Bạn đã bao giờ dám hi sinh những mối quan hệ kém chất lượng để dành thời gian cho những người, những điều xứng đáng hơn? Tôi dám!

Bạn đã từng dám tung hết sải cánh của mình, dám ước mơ lớn, dám thách thức bầu trời chưa? Tôi dám!

Tôi dám làm mọi điều (nằm trong khuôn khổ đạo đức của mình) để đưa mình đến một quỹ đạo mới, xứng đáng hơn với tôi (và cả những người thân, những người đồng đội của tôi nữa).

Và chắc chắn, tôi làm được!

Tôi làm được, bạn cũng làm được!

Một người thầy của tôi đã nói rằng:

Không quan trọng bạn sống bao lâu mà quan trọng bạn sống bao sâu

Trần ĐĂNG KHOA –

Hãy sống xứng đáng để tự do mơ ước bằng cả trái tim. Hãy tự tin tung đôi cánh của mình để sánh vai với bầu trời, để biết bầu trời là giới hạn!


Đây là một bài hát mà tôi rất thích do người Thầy của tôi – anh Trần Đăng Khoa viết lời. Mỗi khi tĩnh lại, lắng nghe ca khúc này trong tôi lại trào dâng một động lực mạnh mẽ.

“Bầu trời là giới hạn”
Lời bài hát:

Dặm đường dài mình đưa đôi chân bước tự tin
Đừng ngại ngần hãy hiên ngang theo ánh bình minh

Bao nhiêu người sinh ra cũng bình thường như ai
Đè nặng lên vai trách nhiệm tương lai
Và tôi sống không tầm thường
Khát khao phi thường
Vang thành công rạng danh bốn phương

Bầu trời kia bao la
Bầu trời trong tim ta
Mở rộng đôi tay, bay bay bay trên làn mây
Mở rộng tương lai, đây đây đây là đây

Bầu trời kia bao la
Bầu trời tương lai đã đã đã không còn xa
Sống xứng đáng để tự do mơ bằng cả trái tim
Vinh quang mãi ở bên ta

Đưa tay lên tim tôi xin thề (tôi xin thề)
Không mang vinh quang không quay về

...

Nhìn dòng đời từ trên cao theo cánh hải âu
(Không quan trọng việc ta sẽ sống bao lâu)
Thật tuyệt vời trời bao la xanh ngát biển sâu
(Phải sống bao sâu, phải sống bao ngầu)

Bao nhiêu người sinh ra cũng bình thường như ai
Đè nặng lên vai trách nhiệm tương lai
Và tôi sống không tầm thường
Khát khao phi thường
Vang thành công rạng danh bốn phương

Bầu trời kia bao la
Bầu trời trong tim ta
Mở rộng đôi tay, bay bay bay trên làn mây
Mở rộng tương lai, đây đây đây là đây

Bầu trời kia bao la
Bầu trời tương lai đã đã đã không còn xa
Sống xứng đáng để tự do mơ bằng cả trái tim
Vinh quang mãi ở bên ta

...

Khi sinh ra cuộc đời có một bầu trời
Và mẹ cha cho ta đôi cánh rạng ngời
Thực hiện bước đại nhảy vọt
Biết rằng chỉ có bầu trời là giới hạn
Trên tầng mây cao vút mình cùng mang về chiến thắng
Của tôi với bạn

...

Dù chỉ còn một ngày để sống
Bạn sẽ sống xứng đáng phải không?
Đúng
Xứng đáng hạnh phúc
Xứng đáng thành công

Kỹ thuật học tập giúp tăng tốc độ chuyển hoá từ “biết” thành “hiểu”

Những ai nói rằng “tôi đã hiểu” nhưng lại không thể diễn đạt lại được điều đó rõ ràng thì tỉ lệ cao họ chưa thực sự hiểu.

Phần lớn chúng ta đều nhầm lẫn giữa việc “biết” và “hiểu” một thứ gì đó.

Chúng ta thường học theo cách “Knowing the name of something”, nghĩa là chúng ta dừng lại ở việc biết khái niệm hoặc biết tên của khái niệm.

Theo nhiều nghiên cứu thì cách học đúng đắn hơn đó là “Knowing something”, tức là tập trung vào việc tìm hiểu bản chất của khái niệm, nắm bắt được nguyên lý gốc rễ, làm chủ nó và có thể ứng dụng vào thực tế.

Vậy, có cách nào để chúng ta có thể “Know something” một cách nhanh chóng nhất?

Kỹ thuật Feynman

Kỹ thuật Feynman được sáng tạo ra bởi nhà Vật lý học cùng tên Richard Feynman. Richard được mệnh danh là “Người thông minh nhất thế giới” trên tạp chí Omni năm 1979. Ông không chỉ là thiên tài về Vật lý mà ông còn là chuyên gia trong rất nhiều lĩnh vực khác, chính niềm đam mê học hỏi và phát triển trên mọi khía cạnh đã giúp ông sáng tạo ra phương pháp học tập ưu việt của mình.

Kỹ thuật Feynman gồm 4 bước:

Bước 1: Lựa chọn một chủ đề và nhanh chóng nghiên cứu về nó

Bước này giống như chúng ta đang thu thập thông tin, thu thập càng nhiều càng tốt.

Bước 2: Dạy lại (hoặc giả vờ dạy lại) những kiến thức đã nghiên cứu được bằng cách NÓI và VIẾT cùng một lúc

Sau khi đã có thông tin rồi chúng ta sẽ bắt đầu phân tích, tìm ra những nguyên lý cốt lõi, những điểm chung, điểm riêng, điểm đặc biệt, những mối liên kết.. sau khi đã cảm thấy hiểu chúng ta bắt đầu dạy lại cho người khác thông qua việc vừa NÓI vừa VIẾT trên một tờ giấy hoặc bảng.

Sẽ rất tốt nếu người nghe có thể đặt câu hỏi ngược lại cho chúng ta. Đó sẽ là căn cứ được sử dụng cho bước 3.

Bước 3: Quay lại nghiên cứu để lấp những khoảng trống đã phát hiện trong bước 2

Trong quá trình làm bước 2, đặc biệt trong lần đầu tiên, chắc chắn chúng ta sẽ phát hiện ra còn nhiều chỗ chúng ta chưa hiểu rõ, nhầm lẫn hoặc chưa nghĩ đến. Chúng ta sẽ tiếp tục quay lại tìm hiểu đến khi nào xử lý được hết những khoảng trống đó.

Bước 4: Đơn giản hoá, hình ảnh hoá, mô phỏng hoá, nhân cách hoá… sau đó quay lại bước 2 (cho đến khi cảm thấy thoả mãn)

Sau khi đã chắc chắn mình đã hiểu thông qua việc có thể làm bước 2 một cách trơn tru thì chúng ta bắt đầu đơn giản hoá những gì chúng ta đã biết, tốt hơn chúng ta có thể hình ảnh hoá, thậm chí nhân cách hoá theo đặc điểm của đối tượng người nghe. Sau đó chúng ta sẽ tiếp tục đi chia sẻ, dạy lại cho người khác cho đến khi chúng ta cảm thấy kiến thức đã thực sự là của mình.


Hãy thử thực hành ngay với chính kỹ thuật Feynman này xem sao 😉

Những nguyên tắc quan trọng trong giáo dục con cái

1/ Luôn tôn trọng và tin tưởng ở trẻ

Phần lớn phụ huynh coi con mình là một đứa trẻ, thậm chí cho đến khi chúng 18 20 tuổi rồi vẫn đối xử với chúng như một đứa trẻ. Khi họ coi con họ là những đứa trẻ như vậy thì chúng sẽ không thể trưởng thành được, hoặc trưởng thành rất chậm và như vậy thì họ lại càng có lí do để coi chúng như một đứa trẻ. Bạn hiểu ý tôi chứ?

“Nếu không coi con là người lớn thì con sẽ mãi là trẻ con”

AT

Hãy coi con mình như một thành viên trưởng thành trong gia đình, thường xuyên nói chuyện và giải thích cho con hiểu. Thời gian đầu có thể chúng ta sẽ phải kiên trì hơn, có những sự việc sẽ phải nhắc đi nhắc lại hoặc giải thích đi giải thích lại thì con mới hiểu có thể hiểu được. Hãy kiên nhẫn nhé!

2/ Luôn nói sự thật, trả lời trẻ cẩn thận và chân thành

Hẳn chúng ta ai cũng đã từng nghe qua câu chuyện “Cậu bé chăn cừu”.

Sẽ không ai tin chúng ta nữa nếu họ biết cứ hết lần này đến lần khác chúng ta lừa dối họ.

Trẻ con rất thông minh, và trí nhớ của chúng rất nhạy, vì vậy chớ có nghĩ rằng chúng dễ dàng bị lừa, chúng sẽ dễ dàng đặt ra những câu hỏi vào những lúc bạn không ngờ tới 🙂

Thêm nữa chúng ta là bố mẹ thì chúng ta cần làm gương cho con mình. Tôi nghĩ rằng ai trong chúng ta cũng mong muốn con cái mình sẽ luôn thành thật với mình, vậy thì tại sao chúng ta không thành thật với con mình trước, phải không?

Ngoài thành thật ra thì trẻ con cũng rất cần sự chân thành, khi con hỏi tốt nhất chúng ta nên trả lời con 1 cách chân thành, tuyệt đối không được trả lời cho có, cho xong, tốt nhất nên nhìn thẳng vào mắt con khi giao tiếp với con để con cảm nhận được bố mẹ đang lắng nghe mình.

3/ Không ép buộc trẻ vô cớ hoặc thiếu sự giải thích

Thực tế cho thấy phụ huynh Việt Nam rất hay mắc phải lỗi này, yêu cầu con mình “nghe lời”, làm theo ý mình mà không có giải thích cho con hiểu lí do vì sao.

Chúng ta mong muốn con mình “nghe lời” mình vô cớ, vậy sẽ như thế nào nếu sau này chúng lớn lên chúng cũng “nghe lời” người ngoài một cách vô cớ – sự thật hiển nhiên nhỉ?

Hãy luôn giải thích cho con hiểu lí do tại sao con “nên” hoặc con “cần” làm theo ý kiến của bố mẹ, hệ quả gì sẽ xảy ra nếu con không thực hiện, dần dần sau này con sẽ tự học được cách tư duy để tự đưa ra những quyết định của mình.

Hãy kiên nhẫn giải thích vì chắc chắn bạn sẽ phải giải thích cùng 1 vấn đề đến cả trăm lần đó 🙂

4/ Cho trẻ tự do trong khuôn khổ

Trẻ con thích sự tự do, thật ra thì ai cũng thích sự tự do cả.

Nếu chúng ta không cho trẻ tự do hành động theo ý mình thì có thể sau này chúng sẽ trở thành những người “bị động” trong xã hội, làm gì cũng phải hỏi ý kiến người khác hoặc nghe theo ai đó. Ngược lại, nếu chúng ta để trẻ tự do quá, lớn lên có thể trẻ sẽ trở thành một người vô kỉ luật, ngang ngược.

Vì vậy việc cân bằng rất quan trọng, tôi gọi việc cân bằng đó là “tự do trong khuôn khổ”. Nghĩa là chúng ta sẽ cho trẻ được tự do trong một phạm vi mà chúng ta kiểm soát được.

Ví dụ, chúng ta có thể cho trẻ một không gian chơi riêng, trong không gian đó con muốn bày biện đồ chơi như thế nào là tuỳ con, con có thể chơi thoải mái trong không gian của mình.

Hoặc một ví dụ khác, chúng ta có thể cho trẻ tự quản lý tủ đồ của mình, tự lựa chọn quần áo mình sẽ mặc.

Và tất nhiên, cần giải thích cho con và giúp con đưa ra những sự lựa chọn đúng đắn nhất.

5/ Không chê cười, chỉ trích con khi con làm sai

Lại một lỗi nữa mà nhiều phụ huynh hay gặp, đó là chỉ trích con, chê cười con khi con làm sai, thậm chí còn trước mặt đám đông và người lạ nữa.

Chúng ta nghĩ rằng trẻ con không biết gì, nhưng thật ra chúng thực sự bị tổn thương rất nhiều, và nếu việc đó diễn ra nhiều, lâu dần đứa trẻ có thể sẽ thu mình lại, dần trở nên tự ti hơn, thậm chí nghiêm trọng hơn là chúng có nguy cơ bị tự kỉ cao hơn.

Việc chê cười con ảnh hưởng nghiêm trọng đến lòng tự trọng của con. Biểu hiện của một người thiếu tự trọng là: Không thích nghe góp ý, chỉ thích nghe lời khen, không nỗ lực mà chỉ ghen ghét. Chắc hẳn không ai trong chúng ta muốn con mình mắc phải điều đó phải không?

6/ Thường xuyên khích lệ động viên con

“Muốn con học phải làm con thích”

AT

Chúng ta hãy than vãn là con chúng ta “lười”, thật ra thì không có đứa trẻ nào lười biếng cả. Trẻ con làm một việc gì đó thường vì sự hào hứng và thích thú.

Vậy chúng ta muốn con làm nhiều hơn những điều tích cực, muốn con học hỏi và rèn luyện nhiều hơn, hãy nghĩ cách để tạo cho con sự hào hứng và thích thú.

Một trong những cách tạo sự hào hứng và thích thú đó là khích lệ và động viên.

Việc bắt ép con thường chỉ làm con cảm thấy sợ và có xu hướng bỏ trốn.

Về việc học hành, theo tôi chúng ta không nên bắt con học chữ quá sớm, chỉ nên cho con bắt đầu học trước khi học lớp 1 khoảng 1 tháng. Thay vào đó hãy giúp con rèn luyện nhân cách và tạo sự hào hứng thích thú cho con từ sớm.

Nghĩa là chúng ta sẽ phải nói với con về việc “con sẽ đi học” từ rất sớm, nói cho con biết việc đi học sẽ thích thú như thế nào, thậm chí chúng ta có thể đưa con đến ngôi trường mà con sẽ học trước khi con đi học vài tháng để con quen dần và xây dựng sự hứng thú cho con từ sớm.

7/ Tin tưởng ở khả năng tự học hỏi và rút kinh nghiệm của con

Trẻ con thật sự rất giỏi và thông minh. Chỉ cần chúng phạm sai lần 1 lần, lần sau chúng sẽ tìm một cách khác tốt hơn.

Đôi khi chúng ta quá bao bọc con mình, không dám cho con mình thử, không dám cho con mình sai. Nhưng nếu chúng không sai sớm hoặc không hiểu rõ vấn đề thì sớm muộn gì chúng cũng sai. Vậy chúng ta muốn chúng sai khi chúng còn trong vòng kiểm soát của chúng ta hay muốn chúng sai khi chúng đã lớn và không còn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta nữa?

Ngoài ra việc quá bao bọc còn khiến con thiếu tự tin, nhút nhát.

Hãy tạo điều kiện cho con trải nghiệm, giúp con hiểu và rút ra những bài học để sau này con có thể tự quyết định những việc tốt nhất cho mình.

8/ Tuyệt đối không so sánh con

“Con nhà người ta” có lẽ là cụm từ mà chúng ta đã nghe quá nhiều trong tuổi thơ của mình phải không các bạn.

Con nhà người ta học giỏi, con nhà người ta khéo léo, con nhà người ta thế nọ, con nhà người ta thế kia… Nghe thôi đã thấy mệt mỏi rồi nhỉ? Người lạ chê thì còn đỡ đau, đây người thân chê thì cảm giác tổn thương chắc chắn lớn hơn nhiều.

Có một anh bạn tôi quen, anh trung tuổi, con anh cũng đang học cấp 1. Có một hôm anh đi đón con mình, thì hôm đấy anh thấy con mình đang đi cùng với một cậu bạn, khi anh lại gần thì thấy con mình nói với cậu bạn rằng: “Tao ước gì, bố mày là bố tao.”…

Nghe đau xót phải không các bạn? Khi mình hỏi anh bạn này, thế anh cho em hỏi, ở nhà anh có hay so sánh con với những đứa trẻ khác không?

Anh lặng thinh và thú thật là có.

Sự so sánh tiêu cực đem lại nhiều rủi ro hơn chúng ta nghĩ phải không? Vì vậy hãy cực kỳ cực kỳ lưu ý mỗi khi so sánh con.

Và đặc biệt, nếu chúng ta có nhiều con, thì tuyệt đối không được so sánh giữa chúng với nhau, nếu không vô tình chúng sẽ mất đoàn kết, thậm chí ghét nhau, cho đến tận lúc trưởng thành, điều này cực kỳ nguy hiểm.

9/ Cha mẹ luôn phải làm gương cho con: nói những gì mình làm và làm những gì mình nói

Nguyên tắc cuối cùng, cũng có thể nói là nguyên tắc quyết định kết quả của mọi nguyên tắc khác.

Trẻ con học hỏi và bắt chước rất nhanh.

Nhiều anh chị than thở rằng con mình chả chịu đọc sách, chỉ thích xem tivi. Nếu để ý kỹ lại, có thể chính các anh chị đã có một thời gian dài không có thời gian đọc sách và thường xuyên xem tivi trước mặt con cái mình.

Trong việc xưng hô, chúng ta muốn con “dạ vâng” với mình đôi khi chúng ta cũng phải làm điều đó trước, vì thực ra khi con mới biết nói thì chúng cũng chưa hiểu dạ vâng là gì, lại càng không hiểu vì sao mình phải dạ vâng với bố mẹ, còn bố mẹ thì không.

Hay chúng ta muốn con cái nói “cảm ơn”, “xin lỗi” thì chính chúng ta sẽ phải làm gương, nói với con trước.

Một yếu tố quan trọng trong việc làm gương đó là: sự nhất quán. Nghĩa là: nói những gì mình làm và làm những gì mình nói.

Việc làm gương chỉ có tác dụng tốt nhất khi mình là chính mình. Vì vậy chúng ta muốn con mình như thế nào thì ngay lúc này đây, hãy rèn luyện chính mình trước.


Chúc các phụ huynh sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời trong hành trình nuôi dạy con của mình.

Trẻ con không nhất thiết phải thông minh nhưng nhân cách thì phải tốt

Ông cha ta có câu “Tiên học lễ, hậu học văn”, câu nói này thể hiện một điều rằng, từ bao đời này, ông cha ta đã đánh giá cao tầm quan trọng của sự Lễ Nghĩa, hơn là Tài Năng, hoặc nói cách khác: Tài Năng chỉ thực sự có giá trị khi đi kèm với Nhân Cách.

Trong việc nuôi dạy con, khi con còn nhỏ nhiều bậc phụ huynh chỉ tập trung vào làm thế nào để con mình học giỏi, thông minh, điểm cao… mà quên mất việc rèn rũa con về nhân cách. Hệ quả là khi con lớn lên, chúng thiếu mất khả năng phân tích đúng đắn giữa những sự lựa chọn, thiếu mất khả năng làm chủ cuộc sống của mình một cách tích cực.

Khoa học đã chứng minh, IQ (chỉ số thông minh) chỉ chiếm 20% đóng góp cho sự thành công của một người, 80% còn lại phụ thuộc vào EQ (chỉ số thông minh cảm xúc), AQ (chỉ số vượt khó) và CQ (chỉ số thông minh sáng tạo).

Thật ra tôi cũng còn rất trẻ, con tôi vẫn còn rất bé (khi tôi viết bài này cháu mới được 37 ngày tuổi), nhưng tôi cũng đã từng là 1 người con, nên ít nhiều tôi hiểu được việc trưởng thành 1 cách tự nhiên, thiếu đi sự định hướng đúng đắn từ sớm, nhiều rủi ro như thế nào.

Bởi vì như vậy, ngay từ khi con tôi còn bé, tôi đã trò chuyện với con mỗi ngày, với mong muốn xây dựng cho con được 1 bộ những giá trị cốt lõi và những nguyên tắc sống tích cực.

Dưới đây là những giá trị cốt lõi và những nguyên tắc nền tảng tôi mong muốn xây dựng cho con mình:

1/ Thành thật

2/ Tự trọng

3/ Tự kỷ luật và làm chủ bản thân

4/ Dũng cảm và tự tin

5/ Lắng nghe và điềm tĩnh

6/ Tôn trọng và lễ phép

7/ Yêu thương và chia sẻ

4 sai lầm cơ bản giết chết trải nghiệm khách hàng

Lỗi 1: Khoảng cách kỳ vọng

Đã bao giờ bạn đặt mua online một món đồ rất đẹp nhưng khi nhận được hàng thì lại thất vọng tràn trề vì ở ngoài nhìn không có giống trong ảnh.

Đã bao giờ bạn được một nhân viên bán hàng nào đó hứa hẹn đảm bảo với bạn rằng: “anh chị cứ dùng đi, hàng nhà em là đảm bảo xịn nhất, dùng không tốt anh chị cứ mang ra đây em trả lại tiền”. Nhưng, thực tế sản phẩm dùng vẫn như sịt, mỗi tội ngại mang trả quá nên thôi ngậm ngùi và tự nhủ “lần sau tao không bao giờ quay lại nữa”.

Đó là những ví dụ điển hình về lỗi “khoảng cách kỳ vọng”.

Những lời hứa hẹn, những hình ảnh sai thực tế, những câu slogan gây sốc… đều vô tình đẩy kỳ vọng của khách hàng lên cao hơn, khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế càng xa thì sự thất vọng càng lớn và sâu sắc hơn.

Lỗi 2: Lợi nhuận xấu

Gần đây trên báo có nói đến vụ việc khách nước ngoài đi tàu du lịch ở Việt Nam thì trên bàn được bày sẵn 1 đĩa lạc, bác nào không biết lỡ ăn thì sẽ phải trả cho đĩa lạc đó với giá 200 nghìn.

Hay một ví dụ thường thấy là các nhà mạng tự động trừ tiền của khách hàng mà không báo trước, hoặc tự động đăng ký các dịch vụ cho khách hàng mặc dù khách hàng không có nhu cầu.

Nhìn chung “lợi nhuận xấu” ám chỉ việc doanh nghiệp đánh đổi trải nghiệm khách hàng, niềm tin và mối quan hệ với khách hàng để có được lợi nhuận nhất thời. Lỗi này thường khiến khách hàng cảm thấy mình bị lừa, bị hớ.

Tuy nhiên, trên thực tế đôi khi khách hàng vẫn phải cam chịu vì không có nhiều sự lựa chọn khi nguồn cung quá hiếm hoi.

Lỗi 3: Lấy bản thân làm trung tâm

Cách đây 3 năm, khi tôi cùng những người bạn của mình phát triển một ứng dụng di động, chúng tôi đã mắc phải lỗi này.

Chúng tôi miệt mài lập trình, phát triển tính năng mà chúng tôi “nghĩ” rằng khách hàng thích, khách hàng cần, tuy nhiên kết quả cuối cùng: Chẳng ai chịu trả tiền cho ứng dụng của chúng tôi cả. Vì những gì chúng tôi “nghĩ” không phải là cái khách hàng cần, chúng tôi đã lấy chính mình làm trung tâm, thay vì lấy khách hàng làm trung tâm.

Phần lớn chúng ta đều đã từng làm “thầy bói” khi dễ dàng phán con voi giống cái chổi, con voi giống cái quạt, con voi giống cái cột… và sẵn sàng tranh luận để bảo vệ quan điểm của mình, đó là khi chúng ta lấy bản thân mình làm trung tâm, nghĩ rằng suy nghĩ của mình là đúng đắn hơn cả.

Lỗi này thường khó phát hiện, vì thường những người thông minh lại luôn nghĩ rằng mình luôn đúng.

Lỗi 4: Đứt gãy tổ chức

Có lần tôi đăng ký học một vài khoá học của một người thầy mà tôi rất ngưỡng mộ. Sau khi đăng ký học được 1 tuần thì có người gọi tôi yêu cầu cung cấp thêm thông tin cá nhân (ngày sinh, địa chỉ,…), cũng bình thường nên tôi cung cấp.

1 tháng sau, sau khi tôi đã học 1 khoá học và chuẩn bị học nốt khoá còn lại thì lại có 1 bạn khác gọi điện cho tôi, và cái hay là bạn ấy lại yêu cầu tôi cung cấp thông tin cá nhân lần nữa (hơi khó hiểu chút).

Trải nghiệm bắt đầu tồi tệ hơn khi hôm đó tôi đến khoá học check-in, 1 bạn nhân viên khác lại yêu cầu tôi cung cấp thông tin cá nhân (lần thứ 3). WTF? Lúc này thực sự hơi bực vì phải cung cấp cùng 1 thông tin đến 3 lần.

Các bạn có thể thấy, trong câu chuyện trên thông tin bị đứt gãy nghiêm trọng, các phòng ban không nắm được cùng 1 thông tin, thậm chí các nhân viên trong cùng phòng ban không nắm được thông tin chung.

Để giải quyết lỗi này trong quá trình chăm sóc khách hàng tôi khuyên bạn nên sử dụng một phần mềm CRM (hãy chắc chắn rằng phần mềm đó phù hợp quy trình chăm sóc khách hàng của công ty bạn và quan trọng hơn là: nhân viên bạn chịu dùng phần mềm một cách nghiêm túc) .

Bật mí với các bạn 1 phần mềm CRM nhỏ gọn, đơn giản, dễ dùng, sử dụng online không cần cài đặt, dành riêng cho những doanh nghiệp quy mô nhỏ: Phần mềm CRM Nỏ Thần.

Trong quá trình sử dụng, nếu gặp khó khăn, đừng ngại ngần liên lạc với tôi qua email để chúng ta cùng thảo luận nhé.

-o—

Hi vọng bài viết ít nhiều sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình xây dựng trải nghiệm khách hàng.

4 giai đoạn phát triển năng lực của con người

Trong cuộc đời mỗi người, ngoài những năng lực tự nhiên sẵn có thì mỗi người trong quá trình sống đều học hỏi một cách vô thức hoặc ý thức thêm hàng trăm kỹ năng, năng lực mới. Tất cả các kỹ năng, năng lực đó đều trải qua cả 4 giai đoạn này. Nhìn nhận và hiểu cả 4 giai đoạn này có thể giúp bản thân chúng ta học hỏi nhanh hơn, hiệu quả hơn, bên cạnh đó cũng giúp chúng ta sẽ có cách đào tạo, truyền đạt cho người khác tốt hơn.

Giai đoạn #1: Chúng ta không biết những gì chúng ta không biết! (Bất lực vô thức)

Giai đoạn đầu tiên là khi chúng ta thậm chí không nhận thức được là chúng ta đang không biết một điều gì đó. Chúng ta chưa từng nghe hoặc chưa từng nghĩ đến những điều đó, hoặc có nghe đến nhưng nghĩ rằng “bullshit!”, không quan trọng, không quan tâm.

Ví dụ trong khía cạnh bán hàng: Anh A nghĩ rằng chỉ có duy nhất một cách để bán hàng (không biết rằng có cách khác hiệu quả hơn), vì vậy khi doanh số không đạt anh ấy nghĩ ngay rằng vấn đề chỉ nằm ở khách hàng hoặc sản phẩm mà không phải do cách anh ấy bán hàng.

Giai đoạn #2: Thừa nhận là chúng ta không biết (Bất lực có ý thức)

Giai đoạn hai là khi chúng ta thừa nhận rằng mình không biết, thừa nhận rằng còn một cách khác tốt hơn. Những nhận thức này tạo cho chúng ta động lực để học hỏi điều mới. Nhưng chúng ta lại chưa biết phải làm như thế nào.

Ví dụ đời thường: Anh B quen một người bạn của mình hát rất hay, biết rằng việc hát hay có rất nhiều lợi thế, lợi ích trong cuộc sống, anh rất thích, rất máu, nhưng anh không biết phải làm thế nào để mình có thể hát hay được như vậy.

Giai đoạn #3: Lóng ngóng, ngượng ngùng, không thoải mái (Năng lực có ý thức)

Giai đoạn ba là khi chúng ta biết mình cần làm gì, biết phải làm như thế nào (về mặt lý thuyết) nhưng khi chúng ta bắt tay vào làm thì rất ngượng ngùng, cảm thấy không thoải mái.

Điều đặc biệt là, phần lớn mọi người đều bỏ cuộc ở giai đoạn này và trở về với những cách làm cũ, thói quen cũ.

Ví dụ về việc ngủ sớm, dậy sớm: Ai cũng biết rằng ngủ sớm dậy sớm có lợi cho sức khoẻ, trên sách báo, tivi cũng nói nhiều về việc này, cũng có rất nhiều “công thức” về việc ngủ sớm dậy sớm thế nào cho đúng. “Những người thành công” hoặc “câu chuyện thành công” phần lớn đều nói rằng ngủ sớm dậy sớm tăng tỉ lệ thành công… Tuy nhiên sau vài ngày thử “công thức” thì cơ thể “chống đối”, đình công và chúng ta lại quay về thói quen cũ.

Giai đoạn #4: “Phần mềm đã được cài đặt” (Năng lực vô thức)

Giai đoạn cuối cùng là khi chúng ta kiên trì, luyện tập, luyện tập, luyện tập ở giai đoạn ba, khi ấy chúng ta sẽ đạt được “năng lực vô thức”.

Chúng ta hành động một cách hoàn toàn tự nhiên, không cần nghĩ ngợi, mọi thứ hoạt động 1 cách perfect.

Thường thì sẽ rất khó để có thể dạy lại cho một ai đó kỹ năng này vì nó đã là vô thức. Để dạy ai đó, cần đưa họ về giai đoạn ba.

Ví dụ về việc lái xe: Khi đã lái xe như một thói quen thì chúng ta gần như không phải suy nghĩ gì, có thể vừa đi vừa nghe điện thoại, hát, nghe nhạc… (chỉ là ví dụ không khuyến khích nha).

Có thời gian mình sẽ viết nhiều hơn những ví dụ thực tế về 4 giai đoạn này, những tư duy, kỹ thuật sử dụng trong từng giai đoạn.

Value proposition and Good -Fast - Cheap

Hi there! This is my first post, and I will write something about “running a web development business”, something from my experience when working as a manager at Time Universal Communications (One of the top agencies in Hanoi, Vietnam).

The topic for today is defining “Value Proposition” base on 3 things: Good, Fast and Cheap.

medium.com/@toanna

“Value Proposition” is your product, service offering, what you can deliver to the customer. It is combination of skills and products.

Good, fast and cheap are 3 things that can describe your offering.

Remember, you can only be two out of three. It is impossible to be all of them.

Let’s go a little bit deeper.

Good:

It is hard to deliver quickly. You also have to pay people (your staffs or subcontractors) more for their experience.

Fast:

It means you are cutting corners somewhere, probably on quality. You have to pay people more for working over time.

Cheap:

Cutting costs on quality or delivering time, it means delivering later or lowering the quality.

“We have to optimize 2/3, and remember, not all three.”

Some kinds of works and customers that fit with the “2/3 combinations”.

Fast + Cheap: Maintenance works, companies on a budget.

Good + Cheap: Companies who do not care about quick delivery.

Good + Fast: Companies who do not care about budget.

My first post is a little bit short but I think it can help you with defining your “Value Proposition” and have an overview about 3 important things: Good-Fast-Cheap, those determine our offering and products.

Hope this can help! Thanks!

(My first post on Medium on a rainy day in May 2017)

Câu chuyện về cái bẫy chuột (st)

Ở một nông trại yên bình nọ có một cặp vợ chồng nông dân sống vui vẻ. Họ có nuôi một con Gà, một con Lợn và một con Bò. Sống trong nhà còn có một con chuột nhỏ.
 
Một hôm, Chuột tình cờ thấy vợ chồng người nông dân đem về một gói hàng. Chuột ta bèn xem trộm qua kẽ tường, tự hỏi “Không biết cái gói hàng này chứa thức ăn gì đây?”. Và chuột ta kinh hoàng khi phát hiện ra gói hàng đó là một cái bẫy chuột.
 
Chạy vọt ra ngoài sân, Chuột la toáng lên với vẻ hoảng sợ: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
 
Gà dừng bới đất, ngẩn đầu lên nói: “Anh Chuột ơi, nó đúng là nguy hiểm cho anh, nhưng tôi thấy nó chẳng dính dáng gì đến tôi cả. Cái bẫy chuột đâu có ảnh hưởng đến tôi.”
bay-chuot
Chuột quay sang Lợn và nói rằng: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”. Lợn tỏ vẻ thông cảm và nói: “Tôi rất lấy làm tiếc là tôi không giúp gì được cho anh, tôi chỉ có thể cầu nguyện cho anh không bị hại bởi cái bẫy chuột đó.”
 
Chuột bèn chạy sang Bò và nói: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”. Bò trả lời: “Tôi rất lo lắng cho anh, nhưng mà cái bẫy chuột đó chẳng làm hại tôi được.”
 
Mọi con vật trong sân tỏ ra thờ ơ với cái bẫy chuột… thế là Chuột chán nản trở vào nhà, một mình đối mặt với cái bẫy chuột đáng sợ đó.
 
Ngay tối hôm đó, khi mọi người đang ngủ ngon giấc thì một tiếng động vang lên khắp nhà – tiếng động phát ra bởi cái bẫy chuột khi có con mồi bị sập bẫy. Người vợ liền chạy ngay đến cái bẫy xem con gì bị sập bẫy. Trong bóng tối, người vợ không hề biết rằng một con rắn độc bị cái bẫy chuột kẹp trúng đuôi. Thấy người tới, con rắn bèn cắn một phát.
 
Sau đó, người vợ lên cơn sốt. Để hạ sốt, tốt nhất là cho bệnh nhân ăn cháo gà. Thế là người chồng xách rìu ra sân bắt Gà nấu cháo cho vợ ăn.
 
Bệnh tình của người vợ không thuyên giảm. Hàng xóm và bạn bè nghe tin liền đến thăm người vợ. Để đãi khách, người chồng làm thịt Lợn.
 
Cuối cùng, người vợ không khỏe lên được và chết. Rất nhiều người đến đưa tang người vợ. Người chồng phải giết Bò để phục vụ đám tang.
 
Chuột buồn bã chứng kiến toàn bộ sự việc qua kẽ tường.
 
Khi bạn biết được có người gặp rắc rối và cần sự giúp đỡ, bạn đừng nghĩ rằng chuyện đó không ảnh hưởng gì đến mình. Nên nhớ rằng khi một người gặp rắc rối, tất cả chúng ta đều có thể bị liên lụy. Tất cả chúng ta đều liên quan với nhau trong cuộc hành trình mang tên “cuộc sống”. Chúng ta phải cố gắng động viên và giúp đỡ nhau, giúp người cũng là giúp chính mình vậy.
 
(st)

© 2020 AT Nguyen

Theme by ATUp ↑